...:: MÃI NHỚ VỀ NHAU ::...
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Tâm sự của một Manucians

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
banglang
Super Mod
Super Mod

avatar

Bài viết Bài viết : 356
Điểm Điểm : 1507
Voted Voted : 688
Gia nhập Gia nhập : 28/02/2011
Age Age : 28
Thành tích Thành tích :

Bài gửiTiêu đề: Tâm sự của một Manucians   Thu Jun 02, 2011 12:10 am


Champions League khép lại. Cúp vô địch lần thứ 4 không dành cho Manchester Utd. Đôi bàn tay run rẩy, những khuôn mặt thất thần. Nỗi buồn xen lẫn cùng nước mắt. Những giấc mơ dang dở. Người Hà Lan bay không cất nổi nụ cười trong tiệc cuối chia tay. Chicharito đã không hoàn thành được giấc mơ trong lần đầu đứng trong bể lớn. Và còn biết bao giấc mơ còn chưa được thực hiện trong cái ngày lạnh giá ấy ở Wembley…



[size=12]Bóng đá là vậy! Thắng lợi của người này sẽ là thất bại của người kia. Bên cạnh nụ cười là nước mắt. Ngoài đời hình ảnh người đàn ông rơi lệ kém cỏi, yếu đuối bao nhiêu thì trên sân cỏ những giọt nước mắt ấy lại đầy xúc cảm bấy nhiêu, đáng trân trọng biết bao nhiêu. 90 phút quyết định có thể đưa người này lên đỉnh vinh quang, nhưng nó cũng chính thức nhấn chìm đối phương xuống đáy vực sâu buồn thảm. Khi Vicktor Kassai cất lên hồi còi kết thúc trận đấu. Cũng là lúc các cầu thủ MU đổ gục xuống, trái tim người hâm mộ như bị bóp nghẹt, quặn thắt. Nỗi đau hòa chung cùng nỗi thất vọng… nỗi buồn không thể diễn tả hết. Và đêm ấy chưa khi nào màu đỏ của thành Manchester lại kém tươi như thế!


Barcelona chiến thắng. Chiếc cúp vô địch trên Wembley huyền thoại đã không thuộc về MU. MU đã thua, một trận thua toàn diện và xứng đáng. Khi trận đấu chưa diễn ra ai cũng có quyền hi vọng, khi trận đấu chưa diễn ra Manucians nào cũng có quyền được mơ và viết riêng cho mình một kịch bản. Nhưng nỗi đau lại một lần nữa thêm kéo dài. Sự thực phũ phàng, đau đớn. Nhưng chúng ta vẫn phải chấp nhận bởi Barca vào thời điểm hiện tại là vô đối, là ngoài hành tinh và không thể chống lại. Không phải chúng ta yếu mà đối thủ của chúng ta quá mạnh. Không phải chúng ta phạm sai lầm mà thực sự đối thủ của chúng ta quá xuất sắc. Lại một thất bại tâm phục khẩu phục như ngày nào ở Olimpico…

Báo chí những ngày sau Chung kết vẫn ồn ào như khi trận đấu sắp bắt đầu. Đưa đội thắng cuộc lên tận mây xanh và vạch lá tìm sâu cho ra nguyên nhân MU thất bại. Các chuyên gia thi nhau nói về sai lầm dùng người của ngài Alex khi để Berba ở ngoài cho Henandez vào sân, sự bất hợp lí của Giggs và Carrick… cùng vô số những lí do khác nữa. Nhưng với Sir, với cầu thủ MU, với các Manucians sẽ chẳng có một sai lầm nào tồn tại, cũng chẳng có một nguyên nhân nào mà MU đáng thua hơn việc đối thủ của họ - Barca quá mạnh. Không nên trách Ferguson vì nếu ngày hôm ấy MU thắng họ đã gọi ông là thiên tài đã tung hô ông “vạn tuế”, không nên trách Giggs và Carrick vì nếu hôm ấy Xavi hay Iniesta không chơi xuất sắc thì có lẽ tuyến giữa đã thuộc về MU. Lại càng không nên lấy cái cớ Berba thất sủng để bào chữa đổ lỗi cho sự non nớt của Javier bởi ai cũng biết B9 kém cỏi như thế nào trong mỗi trận đấu lớn.

Đã có lúc tôi tự hỏi bản thân mình tại sao tôi lại là một Manucians và tại sao tôi lại yêy quý MU đến thế. Sẽ không có câu trả lời nào chính xác hơn khi tôi nói bởi đó là MU. Và cũng bởi đó là Tình Yêu.

Nếu là một Culé vào thời điểm này tôi đã không phải buồn hay rơi lệ vì Barca đang là hùng mạnh, là vô đối và bách chiến bách thắng.

Nếu tôi là một Madridsta có thể lúc này đây tôi sẽ ngồi ung dung và tin vào ngày mai sáng lạng khi Dải ngân hà Real Madrird có Mourinho, Ronado, Kaka lật đổ đế chế Barcelona.

Nhưng trái tim tôi vẫn cứ muốn mình là một Manucians. Và tôi sẽ không trách móc, hay giận dữ khi Manchester United bắt tôi phải khóc. Tôi yêu Quỷ đỏ, kính trọng Ferguson, thần tượng Rio, Vidic và đặt trọn niềm tin vào Hernandez, Rooney. Với những cung bậc cảm xúc lúc thăng, lúc trầm cùng MU. Tôi muốn mình được hét vang mỗi khi chờ đợi giây phút cuối MU chiến thắng trong nghẹt thở. Tôi muốn mình được hạnh phúc mỗi khi nhìn binh đoàn Quỷ đỏ ấy thi đấu quật khởi trên sân. Tôi muốn nhìn thấy một Edwin Van der Sar sắp già nua nhưng vẫn tung bay trong khung gỗ. Tôi muốn nhìn thấy một Ryan Giggs, một Paul Scholes trong hình dáng Red Devill huyền thoại… Và cũng bởi là một Manucians nên tôi chấp nhận để nước mắt mình rơi khi nhìn những người hùng trong tim tôi phải khóc.

Thất bại hôm nay của MU sẽ không là thảm họa. Và nó cũng chẳng bao giờ là thảm họa khi bên cạnh Sir, bên cạnh các anh sẽ vẫn, luôn có trái tim đầy nhiệt huyết của bao Manucians cổ vũ, dõi theo. Ngày mai luôn bắt đầu từ ngày hôm nay và cùng bước qua nỗi đau, chúng ta sẽ đến được bến bờ hạnh phúc.

(Bạn đọc: Quỳnh Nguyễn)[/size]


Chữ ký của banglang



Về Đầu Trang Go down
votahunghero
V.I.P Mem
V.I.P Mem

avatar

Bài viết Bài viết : 27
Điểm Điểm : 30
Voted Voted : 0
Gia nhập Gia nhập : 07/04/2011
Thành tích Thành tích :




Bài gửiTiêu đề: Re: Tâm sự của một Manucians   Thu Jun 02, 2011 4:13 am


MU da choi rat tuyet voi.
Khong phai MU ko xuat sac ma la Barca qua xuat sac.
Dung la Barca vo doi that.


Chữ ký của votahunghero



Về Đầu Trang Go down
 

Tâm sự của một Manucians

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Share
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: GIẢI TRÍ :: ...:: Thể Thao ::...-
Chuyển đến 
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang
...:: CÔNG CỤ TÌM KIẾM TRÊN DIỄN ĐÀN ::...
Loading